Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng. Bạn sẽ ghi điểm hơn nhiều nếu chỉ nói khi nào cần thiết, nếu những lời nói của bạn bao giờ cũng tinh tế và sâu sắc. Và phải luôn tự tin bình tĩnh nữa.
Bí quyết thành công của anh là gì? Điều quan trọng nhất là tôi đã không mặc cảm về dị tật của mình mà vẫn tự tin trong giao tiếp. Vậy thì tại sao tôi không được hỏi tổng thống những câu như thế? Những gì mà khán giả của tôi thắc mắc: Tôi sẽ hỏi. Và vì thế Bob nói chuyện với họ rất thoải mái, không chút căng thẳng nào.
Các bạn còn nhớ anh chàng ca sĩ hát ca khúc Remember mà tôi từng kể ở chương 4 không? Anh ta là vị khách mời có đầy đủ cả bốn yếu tố trên. Luôn khai mạc đúng giờ. Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì mời khách ngồi thưa ra.
Marsall bước vào, ông chúc tôi may mắn Anh sắp lấy tên là gì? Mặc dù tôi cố dẫn dắt câu chuyện đến những đề tài gần gũi nhất mà bất cứ ai cũng có thể hào hứng nói, chỉ có Hope nhà ta thì không. Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi.
Một tổ chức tên gọi là Mensa tập trung nhiều người tài trí trên khắp thế giới. Nhưng thầy Cohen không cười. Cuộc đàm phán của Herb thành công! Thật không thể ngờ một cậu học trò mười ba tuổi lại có thể lập luận đến thế! Thầy Cohen vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu đồng ý quên đi mọi việc.
Thị trường chứng khoán năm nay dao động thất thường quá. Tôi cũng khóc và ở đầu dây bên kia người phụ nữ dường như cũng khóc. Luôn nắm rõ và khẳng định lại vấn đề.
Cả Lasorda lẫn Clinton đều là những người có tài ăn nói tuyệt vời. Chẳng phải đã có câu châm ngôn: Run như nói chuyện với người lạ đó sao? Chúng ta đều là người trần mắt thịt cả. Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười.
Quả thật tôi rất thích được trò chuyện với những con người như vậy. Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục và diện mạo khi bạn được lên truyền hình.
Danny đã khóc ngay trong phòng thu thanh. Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị. Ông ta mời tôi nói trong buổi họp mặt hàng năm của câu lạc bộ vào tháng sáu.
Nếu nói mà không biết rằng mình đang nói cái gì, không biết rằng mình sẽ lèo lái vấn đề này đi đến đâu thì nguy hiểm vô cùng! Tôi đoan chắc bài diễn văn đó sẽ toàn những tiếng ậm ừ, ấp a ấp úng, và rất dễ bị lạc đề. Tôi không dè dặt đâu và nếu chịu tiếp chuyện với tôi, bạn sẽ thấy tôi cởi mở lắm đấy. Dù bạn có tài nói năng tuyệt vời đến như thế đi chăng nữa, có những lúc tốt hơn hết là bạn nên im lặng.