Dù lúc đó chả nghĩ gì. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Có bon chen bẩn, ác.
Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.
Vậy thôi, bạn sống bình thường. Tôi muốn thi xong được để yên. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.
Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.