Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Thi thoảng viết nhưng không tiện.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Con người luôn biết sáng tạo.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.
Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.
Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Sức khỏe phải tự mình giữ. Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.