Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.
Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Cháu nói thế không đúng. Chạy đi mua thì không có hứng. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.
Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu. Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.