Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".
Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn. - Không đơn giản đâu. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm.
Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Còn James lại chẳng có thời gian.
"Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ. James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Lần này, trước khi tới văn phòng của Jones, James rẽ sang quán cà phê Starbuck's để mua hai ly Americano và hai chiếc bánh nướng.
Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Đôi lúc anh bị đau cổ hay thấy đầu mình đau buốt, và anh bắt đầu cảm thấy dường như không thể đảm đương nổi công việc hiện tại. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra.
Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào? Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn. Tôi gọi cậu vì muốn trao đổi với cậu vài điều về dự án vừa rồi tôi đã giao cho cậu.
- Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. - Không đơn giản đâu. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi.
Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn. Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói: