Amikami

Vợ mang bầu được bạn vợ cho địt đỡ bí bách

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng.

    Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.

    Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Dù lúc đó chả nghĩ gì. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.

    Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Mà đời người thì có mấy đâu. Muốn được tin tưởng một lúc.

    Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.

    Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.

    Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.

    Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.

    Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.

    Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap