Tối hôm đó, người đàn ông mà tôi đang tìm hiểu cùng một người bạn của anh ấy đến thămt . Chỉ sau khi bạn phát hiện rằng không thể thu xếp thời gian, hãy lấy làm tiếc, rằng bạn không thể đến được. Trước tiên, Roberta, trợ giúp là quá nghi thức.
Sau đó bạn có thể chuyển sang cầm danh thiếp bằng một tay, nhưng vẫn giữ nó ở vị trí ngang thắt lưng hoặc dưới một chút. Vài ngày sau, tôi làm đổ chiếc giá đỡ quần áo rất cao và bình thường trở lại. Nó mang tính nhạy cảm cao.
Ồ, được rồi, cô ấy đánh giá, có lẽ chỉ do anh ấy đang có một ngày không tốt. (Những người khôn ngoan không muốn tranh cãi bàn tán nhiều đủ biết rằng Pitt đã bỏ Aniston để đến với Jolie). Có một điều thú vị hơn nghe lời khen trực tiếp là nghe lỏm lời khen đó.
Nếu bạn tin tưởng vào mối quan hệ với chủ nhà hàng, hãy nói với ông ấy/ bà ấy rằng không phải mang cái gì (chỉ cần luôn mỉm cười) để chào tạm biệt bạn khi bữa tiệc kết thúc. Thật tiếc là nhiều người không đồng ý với quan điểm này. Rồi bạn thử đoán xem ý tôi muốn nói là gì? Ngay cả một buổi tiệc lớn nhất cũng có thể biến thành một bữa tiệc nhỏ.
Chỗ tốt nhất, theo dự đoán của anh ấy, không phải là chỗ có cảnh đẹp nhất, và cũng không phải là ấm nhất vào mùa đông hoặc mát nhất vào mùa hè. Đặc biệt trong môi trường làm việc khốc liệt, con người ý thức được mức năng lượng của bạn cao hơn hoặc thấp hơn của họ, và cao hơn hoặc thấp hơn ở mức bao nhiêu. Chẳng có gì là huyền bí trên khuôn mặt đó.
Tất nhiên, có những thời điểm bạn không nên thay đổi chủ đề, cho dù bạn thấy chủ đề đó quá buồn tẻ. Tôi biết báo chí viết quá nhiều, nhưng các bạn không nghĩ là Jennifer nên có… Tôi có thể đi thám hiểm bằng tiền của họ.
Tôi sẽ gọi cho ông vào giờ ăn trưa của tôi ngày mai. Tôi liệt kê tất cả những cặp đã kết hôn hoặc đang chung sống với nhau mà tôi biết. Khi cậu quay lại, người bạn của bạn nói với bạn, Này, cảm ơn cậu đã đưa Funny Face đi xem phim hộ mình.
Tóm lại, ôm hoặc không ôm đã trở thành một chủ đề gì đó mang tầm cỡ quốc gia, chủ đề có thể biến những lời chào hỏi xã giao thành thảm họa xã hội. Đó là một sai lầm may mắn. Tôi biết điều đó nghe có vẻ thô thiể và vô lý, nhưng khi tôi hỏi ý kiến một vài người lịch sự về việc gửi bưu thiếp, họ đồng ý.
Bạn đang hy vọng ư? Không được, hãy nói. Tôi đang trên một chiếc du thuyền có tên là Homeric. Một ai đó gọi sai tên bạn? Đừng choáng váng.
Bạn đã bao giờ đứng ngoài để cổ vũ đội của bạn trong một cuộc thi dán giấy lên tường nhưng không ai để ý đến bạn? Hoặc, tồi tệ hơn thế, bạn bị trơ trọi giữa những tiếng cười, tiếng nói xugn quanh khi đang nâng cốc mừng chiếc cúp nhựa của trận đấu? Khi một người đi qua cười với bạn, bạn nghĩ là cô ấy cười thương cảm bạn vì bạn chẳng có ai nói chuyện. Một trong những người bạn sống cùng phòng với tôi trong một thời gian ngắn, cho đến khi cô ấy tìm được một căn hộ khác, là Sandi Fiorentino, đã đến New York để theo nghề người mẫu. Chẳng hạn, bạn, Sara và một số người khác đang ngồi quây quần trong phòng khách của một ai đó.