Hãng đánh cá với thân chủ rằng những tai nạn mà họ lo đó không bao giờ có hết. Tôi sắp thành một Frank Norris hoặc Jack London hoặc Thomas Hardy thứ nhì. Tôi đã mua những vết chân đó tại viện Bảo tàng Peabody của Đại học đường Yale và tôi còn giữ bức thư của viên bảo quản, cam đoan những vết chân đó có từ 180 triệu năm nay.
Ông nói: "Không ai khổ sở bằng kẻ muốn đổi cá tính của mình để biết thành một người khác". Những lúc ấy ta phải lựa lấy một trong hai đường sau này: hoặc nhận tình thế đó mà tự thay đổi cách sống cho thích hợp hoặc chống cự lại để rồi hại sức khoẻ và sau cùng mang lấy bịnh thần kinh. Có đêm tôi đi đi lại lại trong phòng hằng giờ và muốn nhảy qua cửa sổ cho rồi đời".
Kaller là một nhà doanh nghiệp khôn khéo đã tự kiếm ra được triết lý của Épitète dạy cho dân La Mã 19 thế kỷ trước: "Chỉ có một cách tìm được hạnh phúc là đừng lo nghĩ về những điều ngoài ý lực của ta!". Tôi luôn luôn để họ tự tiện. Đọc mỗi chương để biết đại ý.
Và nay ông Ben Fortson, người tàn tật ấy, là thống đốc của tiểu bang Georgie! Không hợp với sở thích của ta thì ta nổi khùng lên". Đến đây, ta hãy ngừng lại và rút bài luân lý thực hành của những trường hợp kể trên.
Tính cả thẹn của tôi thành bệnh. Trong chiến tranh vừa rồi, khoảng một phần ba triệu người chết trên trận địa, nhưng cũng trong thời gian đó, bệnh đau tim giết tới hai triệu nhân mạng, trong số đó có một nửa đau vì quá lo lắng và sống một đời ồ ạt, rộn rịp quá. Tôi hãnh diện đã làm được một thủ đoạn: câu được sáu con cá lớn.
Ông biết không sao tránh được cho nên chỉ có cách để tránh bớt đau khổ là vui lòng nhận lấy hết. Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới. Nếu không làm sao cho tài chánh khá lên được thì cũng cứ vui vẻ, đừng đày đọa tấm thân mà uất ức vì một tình cảnh không sao thay đổi được nữa.
Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi. Mỗi nhân viên khỏi phải ôm từng chồng báo cáo về nhà, khỏi phải khổ tâm về những vấn để chưa giải quyết. Thí nghiệm ấy làm tốn cho họ 20.
Dù ở chân trời góc bể, ngăn sông cách núi, cháu cũng ghi tâm tạc dạ rằng cô đã khuyên cháu gặp bất kỳ nghịch cảnh nào cũng luôn luôn mỉm cười, vui vẻ nhận nó như một kẻ trượng phu vậy". Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có. Và chúng ta nên nhớ điều này: dù sản nghiệp của bạn có cả Hiệp Chủng Quốc với một hàng rào gà chui không lọt ở chung quanh đi nữa, thì mỗi ngày bạn cũng chỉ ăn có ba bữa và mỗi đêm cũng không ngủ trên hai cái giường.
Chúng ta có nhiều khả năng mà không bao giờ ta dùng tới". Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai. Đau đơn quá, ông không chịu nổi.
Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Vì trời sắp rạng đông, chúng tôi cho tàu lặn xuống để tấn công. Có lẽ bạn phải thay hẳn những thói quen đã nhiễm từ trước tới giờ.