Amikami

Con gái nứng lồn vào gạ địt cha dượng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Ngồi nghe giảng và chép bài. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.

    Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.

    Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.

    Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận. Cho từng tờ vào lửa.

    Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.

    Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Và rồi họ thả xe tôi ra.

    Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.

    Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.

    Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.

    Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap