Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Trong công viên thì toàn ma cô. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.
Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.
Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Có lẽ vì tôi vừa ngáp.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Hồn nhiên đến đáng thương. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Để sống cho xong đời. Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.
Xin lỗi em, xin lỗi các con. Lúc đó, không giữ được những cơn đau tổng thể bung ra đòi chào ngày mới và lưu luyến ngày cũ. Khoảng cách vô hình.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Xin lỗi nhé, buồn ơi.