Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Quá nhiều lí do để sống. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.
Cũng có hôm ngủ khá say. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.