Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.
Rồi đau và chấp nhận đau. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Biết chỉ để biết mà thôi. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.
Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.