Không, phải giữ sức khỏe. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Chả muốn viết tí nào. Cô gái bảo: Không. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.
Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Là tỉ mẩn, là ào ào. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.
Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh.
Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.