Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Bác cũng bị đau chân.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Tôi không có nghị lực. Dùng cứt thì không hay lắm.
Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Cớ gì mà không dám nói. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Chẳng có gì đáng bực cả. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Hai là bạn viết cái chuyện này.
Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh.
Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…