Nỗi ưu tư, bộ thần kinh căng thẳng và những cảm xúc hỗn loạn là ba nguyên nhân chính của sự mệt nhọc. Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm. Chúng ta cần cảm tưởng rằng có một quyền lực nào đó mạnh hơn ta, che chở cho ta tới sáng.
Trước khi quyết định, tôi muốn được hỏi ý ngài. mà "nếu không" nghĩa là chết chắc chắn. Bạn lặp đi lặp lại câu đó thiệt chậm trong 1 phút.
Ông không thể quên nó được. Tôi không nghĩ tới tôi nữa mà chuyên chú vào người khác. Tôi đã đi qua hàng mấy trăm cây số rừng bốn mùa xanh tốt ở Canada mà tôi chưa thấy một cây nào bị tuyết đè nặng làm gãy hết.
Tâm hồn bị rung động quá chừng, nên mỗi khi ngồi một mình là nước mắt tràn ra. "Bây giờ con mới biết lòng yêu nước không đủ làm tinh thần con thư thái trước chết. Tôi mua được cuốn Quẳng gánh lo đi và vui sống (và hai cuốn khác nữa) hồi đầu tháng tám từ một người bán hàng dạo, giá bìa ghi 34.
Bởi vậy tôi chẳng hề cản. Tôi hăng hái tới nỗi qua ở Châu u hai năm. Sau cơn lo lắng ba đêm ba ngày ròng rã, để đắn đo xem có nên tặng quân bất lương 5.
Sau 10 năm vất vả, ăn uống kham khổ, chúng tôi không có một xu dính túi, mà còn nợ đến nước phải cầm vườn, cố trại. Và cũng không bao giờ chúng mở miệng cám ơn nữa. Chúng tôi làm đúng như vậy, và .
Đập vỡ nó đi tức thì không khí ùa vào lấp khoảng trống ấy. Vậy thiếu sự huấn luyện đó tất không sao bước lên bậc thang chót vót của xã hội được. Y sĩ nói bà sẽ chết, và nếu trời có thương cho sống sót thì cũng thành tật, không đi được nữa.
Các nhà báo ở đô thị lớn đổ xô về Vermont. Cặp vợ chồng khốn khổ ấy đã trả mắc "chiếc còi" của họ biết bao! Năm chục năm sống trong cảnh địa ngục - chỉ vì không một người nào có đủ lương tri để nói "Tốp lại đi", hoặc có đủ sáng suốt nhận giá trị của mỗi sự, mà rằng: "Thôi chúng ta tốp chuyện đó ngay bây giờ nhé. Nếu kết quả chứng tỏ việc tôi làm phải thì mọi lời chỉ trích đối với tôi sẽ lố bịch.
Nhưng Berlin lại chân thật khuyên rằng: "Đừng làm việc đó. Tôi luôn luôn quay cuồng. Ông kiếm tên và địa chỉ của những người tàn tật khác và viết những bức thư vui vẻ an ủi họ để họ và ông cũng được vui lòng.
Chỉ mở miệng, thích chí, vui vẻ ca và rồi trở nên một ngôi sao chói lọi nhất trên màn ảnh và ở đài phát thanh. Biết mình đau, phải nghỉ ngơi, mà việc hãng không bỏ được nên mới lại xin bác sĩ chữa. Vui quá! như trò chơi tuyệt thú vậy!".