Được nói chuyện, được trao đổi. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai.
Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.
Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.