Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
- Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy. Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc.
- Thôi cậu khỏi ngồi, tôi chỉ nói nhanh thôi. Và, thật ra tớ cũng đã gặp một chuyện tương tự như thế này. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Họ mong muốn tìm ra giải pháp cho những khó khăn mà họ (hay tổ chức của họ) đang gặp phải. Tất cả những gì tốt nhất mà James có thể làm được lúc đó là cảm ơn Jessica và đề nghị sẽ gặp lại cô sau khi có thời gian đọc kỹ bản báo cáo.
Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau! Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư. Công việc được giải quyết một cách trôi chảy, không khí làm việc trong bộ phận của anh ngày càng phấn khởi, chan hòa vui vẻ.
Tuy thế, James vẫn tỏ ra hơi thiếu kiên nhẫn với việc chuẩn bị này. Áp dụng mức độ này khi bạn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của người được ủy thác công việc và khả năng rủi ro xảy ra là ở mức tối thiểu. Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà.
- Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian. Bản thân James cũng biết là lần này anh sẽ thành công. Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực".
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp.