Sau khi diễn thuyết một hồi lâu, Lincoln bắt tay ông bạn già, chúc ông ta bình an và mời ông trở về Illinois, chẳng hỏi ý kiến ông ta một chút chi hết. Tỏ ra rằng ta tin nơi tài năng họ, rằng họ có tài mà họ không ngờ. Trong thời gian đó, bà kêu điện thoại hỏi một người chủ cũ về hạnh kiểm của chị ta.
Bức thư thường lắm, phải không? Vậy mà nó "mầu nhiệm" lạ lùng. " và sau cùng không quên hai chữ "cám ơn" là một thứ dầu làm trơn tru bộ máy sinh hoạt hằng ngày của ta mà lại là dấu hiệu của một sự giáo dục tốt nữa. Mà, cũng phải nhận rằng những bất hòa do những nguyên nhân khác có thể dịu bớt đi được nếu vợ chồng được thỏa mãn trong lúc ái ân".
Một văn sĩ đã nói: "Nhiều người mời lương y tới chỉ để kể lể tâm sự thôi". Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Nếu bạn chắc chắn rằng trăm lần bạn chỉ lầm lỡ bốn mươi lăm lần thôi, thì bạn còn đợi gì mà không lại đóng đô ở Wall Stree, kiếm hàng triệu bạc mỗi ngày, sắm một chiếc du thuyền và cưới một ngôi sao hát bóng? Nhưng, nếu các bạn lầm lỡ nhiều hơn thì tại sao lại tự cho cái quyền chê người khác là lầm lỡ?
Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết. Cha mẹ hỏi nhau: "Làm sao cho nó thèm ăn sáng được?". Horace Greely, một nhà xuất bản có danh trong thời Nam Bắc chiến tranh, phản kháng kịch liệt chính sách của Lincoln.
Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ". Sau cùng, ông ta cố mời ông Gaw dùng bữa trưa với ông ta. Ai mà không mến một người như vậy?
Tôi không đả động gì tới tiền mướn nhà hết. Nếu bạn muốn được lòng người đó, hãy khéo léo tỏ cho họ thấy rằng ta thành thật nhận sự quan trọng của họ trong địa vị của họ. Mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn thích nữa.
Kể lại những chuyện đó, ông hoan hỉ vô cùng. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. 4- Kẻ phú quí tới bực nào mà không có nó thì cũng vẫn còn nghèo; còn kẻ nghèo hèn tới đâu, mà sẵn có nó thì vẫn còn cái vốn vô tận.
Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm". Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao". Ông viết bức thư này cho bác sĩ L: "Xưởng chúng tôi mới phát minh một kiểu máy mới để chiếu quang tuyến X.
Ông diễn thuyết ca tụng tác phẩm của thi nhân đó, rồi chép bài diễn văn gởi biếu thi nhân. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Sau khi theo học lớp giảng của chúng tôi, ông Duvernoy thay đổi chiến lược.
Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh. Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích. Lẽ cố nhiên, nụ cười đó phải chân thật, tự đáy lòng phát ra mới quyến rũ, uỷ lại được người, còn thử nụ cười nhích mép nở ngoài môi, như do một bộ máy phát ra, không lừa được ai hết, chỉ làm cho người ta ghét thôi.