"À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn!
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Ông chưa bao giờ cho tôi biết là dự án này rất khắt khe về thời gian và ông cũng không yêu cầu cụ thể thời hạn hoàn thành công việc.
Thế nhưng cứ mỗi lần giao việc cho họ là y như rằng anh lại phải gánh thêm một số việc nữa. Hàng chục những câu hỏi đua nhau xuất hiện trong đầu James. Điều này giúp ghi nhận những thành công, phát hiện thiếu sót cần khắc phục và rút ra bài học, nếu có.
Đó là một điều mà anh không thể chấp nhận được vì bản thân anh - cũng giống như Jones - luôn là một trong những nhân viên xuất sắc nhất của công ty. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ. - Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy.
Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn. Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn. "Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ.
Dù là trước mắt hay về lâu về dài, nó đều giúp cho công việc của cậu trở nên dễ dàng và trôi chảy hơn. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones. Có lẽ cô ấy cần được hướng dẫn nhiều hơn mà thôi!
Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: - Thật sao? Nếu tớ làm thế thì liệu sự việc có dễ dàng hơn không? - Jones nhíu mày hỏi. Cậu cho tớ một ly nước mát là được rồi.
Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút.
Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc. Càng ngày anh càng cảm thấy Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Cứ thế, nó sẽ tạo nên một vòng tròn khép kín và tiến triển vô cùng hiệu quả, giúp mang lại cho mọi người niềm vui và động lực trong công việc.