Amikami

Tình lén lút của bố chồng già với con dâu ngoan

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tại sao vậy? Thì đây: Một lần tôi hỏi giáo sư William Lyon Phelps ở Đại Học đường Yale về điều ấy. Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907. Tuy nhiên, cơ quan quan trọng nhất vẫn là mắt.

    Anh không còn việc gì làm nữa, chỉ còn chờ cái chết nó từ từ tới. Nếu con ta bạc bẽo thì lỗi về ai? Có lẽ về ta. Rồi dở nón, chỉ vào một miếng giấy trong dán trong đó, có chép đúng câu tiếng Pháp mà ông đã học để chào khách.

    Nhưng tôi càng sóng thêm bao nhiêu thì tôi càng tin chắc chắn ở năng lực huyền bí của tư tưởng. Moon, giám đốc một trường học ở Nữu Ước không cần phải mất tới hai tuần mới kiếm được cách làn vui người khác hầu diệt nỗi ưu tư của bà.

    Chàng kể: "Giữa trận đấu, tôi đột nhiên cảm thấy hết thời gian. Trời cho ta tài năng nào thì tận dụng tài năng đó. Nếu không theo cách ấy mà cứ chống lại với những sự khó khăn trong đời, chúng ta sẽ ra sao? Nếu không chịu "mềm mại như cây liễu" mà cứ nhất định "cứng cỏi như cây tùng" chúng ta sẽ ra sao? Dễ biết lắm.

    Chị làm điệu bộ thiệt "mầu mè". Như trường hợp ông Phil Johnson. Nhưng tính tôi cũng không thay đổi.

    Thế rồi họ kiện nhau và cho tới chết không thèm nói với nhau nửa lời. Nhưng anh ta nói: "Trời cao đất dầy!! Hết thẩy khách ăn đều phàn nàn về món ăn dở, sự hầu bàn chậm chạp, trời nóng, giá cao. Đoạn hỏi đến mẹ cha.

    Bà thắng bác sĩ Adler, vì thâu được kết quả nhanh gấp 14 lần. Một hôm ông viết vào nhật ký như vậy: "Hôm nay tôi sắp gặp những kẻ đa ngôn, những kẻ ích kỷ, tự phụ và vô ơn bạc nghĩa. Như vậy chắc chắn Đại tướng đau chỉ vì lo nghĩ, cảm xúc mạnh quá, thần kinh kích thích quá nên khi hết lo, lại vững bụng, vì công việc đã hoàn thành ông bình phục lại ngay.

    Bà đã mất hẳn bình tĩnh trong tâm hồn và như thế là trả giá rất đắt nỗi oán giận ấp ủ hoài trong lòng vậy. Tôi thường bắt tay phu xách hành lý cho tôi dể anh hăng hái và tươi cười suốt ngày. Nói một cách khac, nếu ta có lối 300.

    Hồi còn là đứa nhỏ chạy rong trên các cánh đồng cỏ xứ Misssouri, tôi thường bắt được giống chồn bốn chân; và khi trưởng thành, đôi khi tôi cũng gặp một vài con chồn "hai chân" lẩn lút trong các phố Nữu Ước. Dù không tiền trả chủ khách sạn, tôi cũng sung sướng. Tôi không hề để ý tới những sự gian lận đó mãi cho tới hôm có một người laị thăm tôi tự xưng là Thanh tra của chính phủ và đòi tôi một số tiền trà nước.

    Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết. Trong trường hợp của tôi, công việc đóng tàu đã thắng nỗi buồn của tôi. Lẽ cố nhiên là bà đã kể những nỗi đau khổ, những vấn đề khó khăn không giải quyết được.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap