Ông Gaw là một người thường như bạn và tôi. Hồi đó ông gặp cô Josephine Dillon, trẻ đẹp, làm giáo sư dạy đánh bài "bridge". Một hôm, hai cha con triết gia R.
Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Tôi quả quyết rằng không khi nào được bảo người khác là họ lầm hết: Phương pháp đó nguy hiểm lắm". Thỉnh thoảng phải biết nhịn người.
đều muốn được xứng đáng với lòng tin cậy của chủ tiệm. "Dạ, lần này tôi bị bắt tại trận. Chưa dứt lời thì Von Bulow đã tự biết mình lỡ lời.
Chê một đứa nhỏ, một đức lang quân hay một người làm công rằng họ đần độn, không có một chút tài năng gì, rằng họ "đầy bị thịt", "đoảng vị", chẳng được việc gì, không hiểu chút chi hết, tức là diệt hết ý muốn tự cải của họ đi. Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi. Chàng giãi bày tâm sự với tôi như vậy.
Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy. Vậy muốn được lòng họ, bạn chỉ nên thán thưởng mà nhắc tới nguyên do sau thôi! Quy tắc đó, bạn cho rằng trong thương mãi không áp dụng được chăng? Xin bạn đọc đoạn sau này: Ông Farrell là chủ một biệt thự. Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác.
Tôi muốn hỏi ý kiến anh. Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Như vậy không nguy hiểm.
Thật vậy, chúng ta ai cũng khát khao được người khen ngợi và quý mến, nhưng chúng ta rất sợ lời nịnh hót. Chắc bạn viết văn sĩ đó: Chính là H. Khi biết chắc rằng chúng ta có lý, chúng ta phải ráng ngọt ngào và khéo léo tỏ ý kiến của ta với người khác.
Tôi hiểu rằng những lý lẽ mà tôi dùng từ trước tới nay hoàn toàn vô ích. - Không hiểu tại sao một người có tài như thầy mà không làm cho nhân viên của mình có một năng lực sản xuất khá hơn được? Ngồi sau chiếc bàn làm việc, ngậm điếu sì gà lớn trong góc miệng, mỗi lần trông thấy mặt Amsei, ông ta nói như chó sủa: "Hôm nay không mua chi hết.
Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Có phải để nói: "Xin ông đừng cho in tấm hình đó nữa, tôi không thích nó" không"?. Đó là quy tắc thứ hai
Và xin ông cho biết, theo ý ông, chừng bao nhiêu tiền thì nên mua". ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời. Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng.