Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.
Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Tôi bảo: Chào chú. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.
Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.
Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn.