– Kobbi mở đầu bằng một câu chào thật trang trọng – Vâng! Cầu cho cái túi của anh luôn căng phồng và anh được bận rộn nhiều hơn trong xưởng làm việc. - Mỗi năm anh làm việc rất cật lực mà chỉ để dành được một đồng tiền vàng thôi ư? Vào xế chiều, mọi người bắt đầu đói bụng nên mua rất nhiều.
Hậu quả là quân của Babylon liên tục bị thất bại. Tuy nhiên, vua Nabopolassar đã mất trước khi nhìn thấy công trình hoàn tất. Cho đến một ngày, ông hết sức vui mừng gặp lại Megiddo trên đường phố.
Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán. Điều này chính là động lực mạnh mẽ thúc đẩy bạn phải thực hiện cho bằng được. Theo tập tục của những người Syri, thì phụ nữ cũng giống như những người nô lệ, sống phụ thuộc vào người đàn ông trong gia đình.
“Nhiều năm trước đây, khi tôi còn trẻ và mới lập gia đình. Anh thấy đấy, Rodan! Vàng là hàng hóa của người làm nghề cho vay tiền. Chán nản, mệt mỏi, tôi quay trở về Babylon và rất bực mình vì thấy cổng thành đã đóng chặt.
– tôi chỉ mong có được một nguồn thu nhập tốt để tiền luôn chảy vào trong túi của mình. Theo cách thức như thế, Arkad lần lượt tìm hiểu từng người đang làm nghề gì và thu nhập của họ ra sao. Những cơn sốt bắt đầu xâm chiếm thể xác rời rã của ông.
Và đó chính là lý do để anh có rất nhiều bạn bè xung quanh mình. Ông biết anh ta từ hồi còn ở Harroun. Đây là lần đầu tiên tôi biết cách làm thế nào để vàng sinh lợi.
Vào một ngày kia, Algamish, người cho vay tiền, đến yêu cầu tôi khắc một bản sao của điều luật thứ chín. Tất cả mọi người im lặng, không ai trả lời được câu hỏi của Arkad. Ở đây, một số người hoảng sợ, bị kích động nên đã xô đẩy nhau và gây náo loạn.
Bên trong con người tôi bỗng trào dâng một sức sống mãnh liệt. Mặc dù vậy, mỗi năm của cải của ông vẫn không ngừng gia tăng khiến Arkad ngày càng giàu có hơn. Nabonidus đã không suy tính kỹ nên đã cho xuất quân.
Tôi đã mất mười ngày rong ruổi vô ích mà vẫn không mua được gì cả. – Nhưng hãy nói cho cháu biết làm thế nào ông lại được tự do? Tôi đã trở về Babylon bằng linh hồn của một con người tự do và làm chủ bản thân tôi.
Tuy nhiên, nếu anh muốn giữ năm mươi đồng tiền vàng đó thì phải thật kín đáo và cẩn thận. Ông Kalabab bỗng im lặng và trầm tư trong giây lát. Như thế, con cháu của tôi sau này cũng không ai bị khinh miệt về những bất hạnh của cha ông chúng.