Có gái hỏi chuyện trước cũng vô cùng bình thường. Tôi luôn chú ý đến những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài đang được bình luận sôi nổi. Bạn biết không, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Tôi chẳng bao giờ học được cái gì khi tôi đang nói.
Nếu không thích thì tốt nhất đừng đi. Tôi bắt máy lên: Xin chào. Họ nghĩ tới gì, nói tới gì, đề cập ai, đều là những kinh nghiệm đa dạng được rút ra từ đời sống thường nhật.
Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi. Một cá tính hài hước luôn sôi nổi kể chuyện, nhất là khi nói về thời niên thiếu của anh ở Hoboken, New Jesey. Cả Bob Woolf lẫn Herb Cohen đều có một nguyên tắc chung: Phải tạo nên những chiến thắng thật sự.
Ông không bao giờ ngại cười lẫn không ngại lấy bản thân mình ra để chọc cười thiên hạ. Cách nói hết sức tự nhiên với những từ ngữ, những tiếng lóng khó hiểu nhưng lại có chiến lược và mục đích hẳn hoi. Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết.
Tôi thích họ là chính họ, tự do suy nghĩ và tự do bàn luận. Trong một bữa tiệc, mọi người đang bàn luận về đề tài sức khỏe và ai cũng có những nỗi ưu tư riêng. Arthus Godfrey đã đồng ý với tôi về điều này.
Tình huống dở khóc dở cười nhất trong nghề phát thanh viên của tôi là câu chuyện vào buổi sáng đầu năm 1959, tại đài phát thanh WKAT, Miami. Dĩ nhiên thầy cũng để chúng tôi được tốt nghiệp ngay trong năm đó. Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07.
Những câu hỏi càng hay thì càng góp phần sinh động câu chuyện. Hai là, trước khi bắt đầu phải nghĩ mình sẽ nói gì. Trò chuyện với họ tôi không đặt nặng ấn tượng rằng mình đang trò chuyện với một người nổi tiếng.
Tôi thích được nói điều đó với tất cả mọi người. Dù là người nổi tiếng, cũng đừng cho rằng mọi khán giả đều biết bạn. Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá.
Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Trong chương trình của tôi thì ngược lại, tôi không bao giờ hỏi những câu mà tôi đã biết trước câu trả lời. Nếu bạn đang ở một buổi tiệc thì đừng đưa mắt láo liên ra xung quanh như đang muốn tìm một ai đó quan trọng hơn để nói chuyện thay vì người ngồi cạnh bạn.
Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Bạn có những ý tưởng độc đáo về lãnh vực này hay không? Khả năng chuyên môn của bạn như thế nào? Ngoài ra, bạn còn có những mối quan tâm gì về lĩnh vực này? Chà, việc mô tả phong cách của mình thì khó hơn nhiều so với mô tả phong cách người khác.