Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Rồi, tôi phải tập chứ. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say.
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Hót nhiều cũng không hay lắm. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Chúng là những bước chân của suy nghĩ.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Tóm lại là không được bi quan. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Là tỉ mẩn, là ào ào. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.
Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.
Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi. Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy.
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Không lại phản tự nhiên quá. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.