Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Chẳng cần gì nữa cả.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Ông cụ rất phấn chấn.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.
Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Cũng thành thói quen rồi. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.
Cũng chẳng nhớ được nhiều. Chả phải bổn phận gì. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.
Cần quái gì sự thật và lí do. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.