Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Chỉ là chuyện phiếm thôi. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.
Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.
Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Thôi, bác đừng xuống.
Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Xôi em để trong lồng bàn.