Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Được nói chuyện, được trao đổi. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm.
Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.