Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Dừng lại vẫn là chơi. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ.
Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.
Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Sự im lặng cũng rưa rứa. Tôi muốn đâm vào đâu đó.