Trốn học mà để bị nói. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.
Tôi ủng hộ cái đúng. Lúc đó, tôi trống rỗng. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Nghĩ có vẻ khúc chiết.
Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Nhưng không phải là tất cả. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Rồi, tôi phải tập chứ.
Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.
À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Con mèo lại sán vào tôi.
Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?. Chà, ta thua hắn, có lẽ.