Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Còn lại, nó mới là hư vô. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi.
Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Cần quái gì sự thật và lí do. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng.
Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi.