Amikami

Squidgame phiên bản các em tây p2

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người.

    Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình.

    Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.

    Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.

    Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.

    Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.

    Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.

    Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.

    Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap