Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. - Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.
Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế.
Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. - James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh. Thật ra, chẳng phải họ phụ thuộc vào nhau đến mức có cùng mọi chọn lựa.
James cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hiểu rằng khó khăn của mình rồi cũng sẽ có giải pháp khắc phục. James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?
Anh vẫn chưa hiểu sếp yêu cầu anh điều gì và thời hạn hoàn thành công việc ra sao. - Nghe này Josh, khi giao cho cậu dự án đó, tôi đã không giới hạn thẩm quyền giải quyết công việc cho cậu. - Tớ cũng không hiểu nữa.
Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Lúc nào anh cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm của mình với bất kỳ ai.
Sau đó, khi người được ủy quyền đã chứng tỏ được khả năng làm việc của mình và cho thấy họ đang đi đúng hướng thì mức độ thường xuyên của những lần kiểm tra, đối chiếu đó sẽ giảm đi. Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Lần đầu tiên khi tớ tăng quy mô dự án, cô nhân viên Jennifer của tớ cũng rơi vào tình huống như Jessica bây giờ vậy!
Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn. Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy.
Tôi không biết cậu đã làm gì trong những tháng qua, nhưng mọi việc đang rất tốt đấy. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp. - Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế?
Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Tôi gọi cậu vì muốn trao đổi với cậu vài điều về dự án vừa rồi tôi đã giao cho cậu. James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc.