Một vài nhà xuất bản muốn rằng những bức quảng cáo họ đặt phải làm liền. Tôi lại nói rằng: nếu được lang thang trong một cánh đồng với ông thì thú vô cùng. Ông Vermylen thân mến, Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay.
Nhưng má nó, một người nhà quê nghèo an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo rằng bà tin chắc nó có tài và đã thấy nó tiến tới rồi. Người bán hàng làm bộ coi đứa bé như một người quan trọng, hỏi: "Cậu muốn mua chi?". Bạn đã thách đố người ta.
Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm. Nhưng ông đã khéo gợi những tình cảm cao thượng nhất của họ. Tôi làm cho ông ấy đáp: "Phải, phải" ngay từ lúc đầu và quên mục đích cuối cùng của câu chuyện.
Steinmetz là một thiên tài bậc nhất về điện học, nhưng hoàn toàn bất tài trong công việc chỉ huy một phòng kế toán. Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề: "Hoàng đế ngự lâm". Cho nên lần sau gặp ông, tôi nói ngay tới liên đoàn của ông.
Nhờ thực hành mới tiến được. Nếu chúng ta chỉ gắng sức kích động người khác để cho họ chú ý tới ta thì không bao giờ có bạn chân thành hết. Thì đây, bạn hãy theo tôi mà thí nghiệm đi, rồi cho tôi hay.
Roosevelt tức khí, chịu tranh đấu. Tại sao không đem ra nói trước đi? Một người tự phụ là nhà quảng cáo chuyên môn, tất phải ngu độn lắm mới vụng về như vậy). Như một văn sĩ đã nói: "Đàn bà đào huyệt chôn hạnh phúc gia đình bằng nanh vuốt của họ".
Sau bữa, nhà kỹ nghệ nói: "Thôi nói về việc ông đi. Nhưng gần ngay nhà tôi có một khu rừng hoang, cứ mùa xuân tới thì những bụi cây đầy bông trắng, loài sóc sinh sản trong đó và có loài cúc dại mọc cao hơn đầu ngựa. Nhưng về sau, anh thú với tôi: "Than ôi! Biết bao lần ở nhà một khách hàng ra, tôi khoan khoái tự nhủ: "Ta đã làm cho thằng cha đó phải ngậm câm".
Do đó mà có lòng ái quốc - và có chiến tranh! Xin bạn nhớ rằng Rockefeller nói với những người mà mấy hôm trước đòi treo cổ ông cho kỳ được. Đó là một quan niệm mới về về nhân sinh, một triết lý mới.
"Lấy công tâm nhận những sự gắng sức của họ, khen những tấn tới nhỏ nhất của họ. Bà chê ông mũi lệch, bà chê môi dưới ông trề ra, bà chê ông có vẻ ốm đói; tay chân lớn quá mà đầu thì nhỏ quá! Hai ông bà trái ngược nhau về đủ mọi phương diện: giáo dục, tính tình, thị hiếu. Than ôi! Thực trạng khác xa những mơ mộng thiếu thời một cách độc địa làm sao!
Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay. Vậy thì làm sao kiến thức hẹp hòi của mày có cơ hội mở mang được". Tôi quyết định kích thích óc tưởng tượng của ông.