Họ có nhiều đứctính mà nhiều bạn trai có tôn giáo không có. Mấy tiếng về mặt tình cảm tôi nói với cố ý. Ra đến nơi, họ mua tùy sự nhó còn lại chút ít trong trí: mì thánh, chỉ, vắt gì cũng được.
Họ nghe cô đơn một cách vô lý. Rồi nhân một duyên may nào đó một cánh chim xanh đã đáp vườn lòng bạn. Đào mỏ cũng là một số lý tưởng của nhiều bạn trai.
Thầy mà hiền lương thì họ kêu khiếp nhược. tính nỗi bật của họ rất mực kỹ lưỡng về tiền bạc. Nếu họ biết giữ thư tình của ai họ yêu như bảo vật thì kẻ ấy cũng giữ của họ như trân châu.
Nếu xét về trình độ văn minh thì nhân loại tiến xa về văn minh vật chất nhưng nhân loại hình như không tỏ ra khôn ngoan lắm trong vấn đề đề phòng những tập quán xấu phá hoại đức tinh khiết. Hễ ta dạy lạc chương trình, họ đứng lên dạy chúng ta một lúc rồi ngồi xuống cho ta dạy lại. Người tình cũ, thưa bạn, sẽ là một mối lo đáng sợ cho bạn.
Hay thổi lông tìm viết. Chúng ta phải phá cái hàng rào quen thuộc ấy, nó làm cho ta coi thường, ai cũng như nấy. Le Presbytre để gởi bạn trước khi tôi bàn với bạn cái hậu quả của buồn sầu buổi thanh xuân là sự xuống tinh thần: Ta được đời sống không phải để rơi lụy mà để sống cường tráng.
Cũng có thứ tâm giao khác căn cứ vào sự lạm dụng lòng tốt của nhau, đeo mặt nạ tình yêu mà đục gân nhau để sống. Họ ăn nói, có những cử chỉ, thái độ bất đáng trước các bạn gái mà mặt mũi lì lợm. Bạn gái không phải không bị nhục tình cám dỗ nhưng có thể dễ dàng đứng trên lãnh vực ái tình thuần tình cảm để tiếp chuyện lâu với người yêu.
thì con chim bằng ấy đã đáp một vườn lòng khác. Không chuyện phiêu của Quả dưa đỏ đầy tưởng tượng của các tiểu thuyết của Jules Vernes nào mà làm cho họ mơ mộng được. Thường thường trong những bôùp có sẵn một ảnh mỹ nhân, họ quiù như giấy xăn.
Tôi thấy lời phê phán nầy gắt quá. Đó, ngay khi bạn không bị buộc trói bởi một mối tình nào mà còn vậy, huống hồ neo tình bạn đã quăng sâu quá dưới một bến lòng. Viết mấy dòng, tôi nghĩ đến nền giáo dục ở Taberd mà phục nhiều vị phu huynh rất săn sóc học sinh nội trú của mình.
Bận nầy cậu leo lên đỉnh cây dừa, dùng dao chặt lấy củ hủ nó và tuôn dừa như mưa bom. Khi phải vào công sở, vô thánh đường, đình chùa, khiêng đồ qua đám đông họ hết là chủ lấy mình. Có bạn khác không hy vọng gì được yêu, cũng không định yêu nhưng vì quen lối chơi thiếu giáo dục thì hễ gặp bạn gái giai nhân hay không giai nhân cứ chọc.
Khổ một nỗi lời cha mẹ khuyên họ dè dặt đề phòng họ coi là thường. Mà thời gian họ chú ý như vậy rất ngắn. Họ nói bẻ miệng nữa.