Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.
Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Ta không phải là tên sát nhân. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức.
Và ông vội ngoảnh đi. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.
Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.
Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.