Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Mấy người này trông nhát lắm. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Vậy mà tôi đang viết.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được.