Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Không, tôi không cần biết. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.
Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Muối thì về biển còn nước thì lên mây.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.
Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.
Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp. Tôi về, cũng đỡ in ít. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán.