Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Nhưng như thế chưa đủ.
Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Nháy: Chiều đi đá bóng.
Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.
Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.