Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.
Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Cô không dám nhìn vào ai.
Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian.
Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó.
Hôm nay đi đâu? Không biết. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.
Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi.