Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.
Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.
Không gì tự nhiên sinh ra. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.
Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Sáng nay chép bài một tí. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Tôi cũng tưởng mình đùa. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có).