Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Nên cứ phải từ từ từ từ. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Tôi lẳng lặng ra về.
Nhà văn quì bên giường vợ. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Làm một bài thơ dở để được khen. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh.
Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Có gì để thanh minh.