Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Nhưng tôi không quen phản đối. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.
Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Rất nhiều người quen đến thăm.
Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng.
Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Về danh tiếng và giá trị.
Và bản thân họ phải tự thoát ra. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…