Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Êm dịu và hoang vắng. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng.
Chứ không thở dài như những người thân… Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.
Hồn nhiên đến đáng sợ. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Tôi kém nhất khoản này.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Trẻ con hay người lớn.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được.