Ông ta cũng là bạn quý của tôi. Hàng ngày, anh được choàng lên người tấm mền sặc sỡ và chẳng làm gì ngoài việc mang ông chủ đi đến nơi nào ông ấy thích. Tôi ra sức làm cật lực, nhưng điều luật dài quá nên khi ông Algamish quay lại, công việc vẫn chưa xong.
Có lẽ, dù được mệnh danh là bất khả xâm phạm trước quân thù, nhưng thành Babylon vẫn không tránh khỏi quy luật sinh - diệt của thời gian. – Khi nói về sự may mắn, phải chăng chúng ta thường nghĩ đến các sòng bài, nơi có nữ thần May Mắn phù hộ cho chúng ta được nhiều tiền? Một lát sau, có người rụt rè
Thành Babylon vẫn kiên cố trước bất kỳ một sức mạnh quân sự nào. Khi hai người cùng bước vào nhà, ông cố ý bước theo chân ông Arad Gula giống như người nô lệ theo sau người chủ của mình, nhưng ông ấy không chịu. Tôi sẽ không nói về vàng nữa mà nói về chính bản thân của các bạn, vốn đã từng trải qua những thành công hay chuốc phải những thất bại trong cuộc sống.
Họ cũng là những người mến mộ tài năng và sự thành công của ông cháu. Tôi sẽ để lại đây người nô lệ thông minh và hiểu biết nhất của tôi. Sau này, khi công việc làm ăn phát đạt, anh ấy sẽ trả tiền cho tôi.
Riêng trong lĩnh vực kinh doanh, sức mạnh tài chính là phương tiện chủ yếu để đo lường mức độ thành đạt của các doanh nhân. Tôi không biết phương hướng nào dẫn đến Babylon, nên cứ nhắm mắt đi bừa trong sa mạc. Rồi chúng ta trưởng thành và tự lập để nuôi sống bản thân, gia đình.
Trời đất xui khiến thế nào tôi lại được gặp cậu ở đây. Mọi người có thấy như thế không? - Đó chính là điều mà từ lâu cháu rất muốn biết đấy ạ! Biết đâu cháu có thể học hỏi và trở nên giàu có như ông của cháu.
Được làm việc cho ông ấy, sự hiểu biết về lạc đà của tôi đã phát huy rất tốt. - Lúc còn trẻ, tôi đã không nhận ra được điều đó. - Cám ơn anh! Tôi có một câu hỏi muốn nhờ vị thương gia trả lời giúp.
Tôi ngồi dậy và ngơ ngác nhìn chung quanh. Nhưng do tôi đã học và tuân thủ theo năm quy luật vàng, nên tôi trở thành một thương gia giàu có. Nó sẽ chứa đầy những đồng tiền vàng.
Ngồi trên bức tường thấp bao quanh ngôi nhà của mình, Bansir đưa mắt buồn bã nhìn ngôi nhà và cái xưởng làm việc trống rỗng của mình, trong đó chỉ còn chỏng chơ mấy thanh gỗ và một chiếc xe ngựa đang đóng dang dở. Và tất nhiên, cuộc sống của ông sẽ không bao giờ được như ngày hôm nay. Nhưng cuối cùng, tôi rất vui mừng vì đã hoàn thành công việc vào lúc bình minh.
Tôi phải thường tính toán các khoản chi tiêu sao cho gia đình tôi không bị đói. - Chúng tôi đã nghe rất nhiều chuyện về ông ấy. Tại đây, anh gặp Mathon đang ngồi chễm chệ trên một tấm thảm lớn và thưởng thức bữa ăn do những người nô lệ da đen dọn lên.