Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.
Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Rồi, tôi phải tập chứ. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Không được đâu cậu ơi. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Kể cả cái nhàm chán. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.
Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Bạn cần trả công và cả tự do.