Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Tôi nhất quyết không đi.
Mọi thứ vẫn như thế. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Tôi có làm gì ám muội đâu.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.