Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.
- Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Và thích được dẫn đi hơn. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.
Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Tôi không có nghị lực. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.
Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Chả là hôm qua có chuyện.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.