Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.
Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ.
Chúng xèo xèo sền sệt. Con sông trước mặt thật xanh và êm. Rồi đau và chấp nhận đau.
Phải tập trung vào học. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.
Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Cảm giác như không thể lành lại được.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.