Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Thi thoảng viết nhưng không tiện.
Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.
Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía. Màu mận đương độ chín.
Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Để người ta phải nể.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Nhưng nó không còn ở đó.
Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.